[Henies] Review Tan Học Đợi Tôi – Tương Tử Bối

[Henies] Review Tan Học Đợi Tôi – Tương Tử Bối

Có những lời hứa tưởng chỉ là một câu nói vu vơ của tuổi trẻ, nhưng lại trở thành điều khiến ai đó nhớ suốt cả một quãng đời dài.

Trong số rất nhiều bộ đam mỹ thanh xuân vườn trường mình từng đọc, Tan Học Đợi Tôi là một tác phẩm khiến cảm nhận được cả niềm vui và nỗi buồn trong từng đoạn rất nhỏ của truyện. Không phải vì cốt truyện quá mới lạ hay có những tình tiết kịch tính đến nghẹt thở, mà bởi cảm giác chân thật mà nó mang lại. Thoạt nhìn, cốt truyện của Tan Học Đợi Tôi khá quen thuộc. Một học sinh cá biệt nổi tiếng toàn trường gặp một học sinh ngoan đứng đầu khối. Hai người vốn thuộc về hai thế giới khác nhau, tưởng như sẽ chẳng bao giờ có điểm giao nhau. Nhưng chính từ sự khác biệt ấy, Tương Tử Bối lại viết nên một câu chuyện tình khiến rất nhiều đọc giả rung động.

Dụ Phồn chính là hình mẫu học sinh khiến giáo viên đau đầu nhất. Đánh nhau, hút thuốc, trốn học, học lực đứng cuối lớp. Cậu giống như một đứa trẻ nổi loạn điển hình. Nhưng càng đọc mới càng hiểu rằng tất cả những lớp gai góc ấy thực chất chỉ là vỏ bọc để tự bảo vệ mình.

Gia đình của Dụ Phồn là một trong những nguyên nhân lớn tạo nên tính cách ấy. Tuổi thơ của cậu không hề êm đềm. Cậu lớn lên trong một môi trường thiếu thốn tình yêu thương của cha mẹ, thiếu cảm giác an toàn. Vì thế Dụ Phồn quen với việc tự giải quyết mọi chuyện, quen với việc không dựa dẫm vào ai, cũng quen với việc dùng vẻ ngoài hung dữ để ngăn người khác bước vào thế giới của mình.

Điều mình thích ở Dụ Phồn là cậu không phải kiểu nhân vật được xây dựng để khiến người đọc thương hại. Dù hoàn cảnh khó khăn và khắc nghiệt đến vậy, cậu vẫn giữ được lòng tự trọng rất mạnh mẽ và tấm lòng lương thiện khó ai có được. Đó cũng là lý do khi Trần Cảnh Thâm xuất hiện, Dụ Phồn vừa muốn lại gần vừa muốn trốn tránh.

Trần Cảnh Thâm là mẫu nhân vật rất dễ được yêu thích. Học giỏi, đẹp trai, gia cảnh tốt, tính cách điềm tĩnh. Có rất nhiều nam chính học bá trong truyện thanh xuân vườn trường, nhưng Trần Cảnh Thâm vẫn là một nhân vật có nét đặc trưng rất riêng. Bề ngoài anh lạnh lùng, ít nói, thậm chí nhiều lúc còn khiến người khác cảm thấy xa cách. Nhưng với Dụ Phồn, anh lại rất kiên nhẫn. Từ những lá thư tình đầu tiên, những lần chủ động tiếp cận, đến việc lặng lẽ đồng hành cùng cậu, tất cả đều xuất phát từ một tình cảm rất lâu rất lâu trước đó.

Đọc những chương đầu, mình thường xuyên bật cười vì suy nghĩ của Dụ Phồn. Cậu thực sự là một nhân vật rất đáng yêu. Trần Cảnh Thâm nhìn mình một cái, cậu nghĩ người ta muốn đánh nhau. Đưa thư cho mình, cậu nghĩ đó là thư khiêu chiến. Đến khi biết đó là thư tình thì lại ngơ ngác không biết phải phản ứng thế nào.

Những màn tương tác của hai người trong giai đoạn học sinh là phần mình thích nhất ở truyện. Chỉ là những rung động rất nhỏ nhưng lại khiến người đọc cảm thấy ngọt ngào và chân thật vô cùng. Một tình yêu đẹp có thể khiến người ta muốn trở nên tốt hơn. Dụ Phồn dần thay đổi vì Trần Cảnh Thâm. Cậu không còn thích đánh nhau vô cớ. Không còn bất cần như trước. Cậu bắt đầu nghĩ đến tương lai, bắt đầu muốn cố gắng, bắt đầu muốn trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Tình yêu có thể khiến người ta trở nên trưởng thành hơn.

Nếu nửa đầu truyện là thanh xuân ngọt ngào thì nửa sau lại mang đến cảm giác day dứt hơn rất nhiều. Một câu nói đơn giản “Tan học đợi tôi” cuối cùng lại kéo dài thành sáu năm chờ đợi. Khi trưởng thành, cả Dụ Phồn lẫn Trần Cảnh Thâm đều không còn là những đứa trẻ năm mười bảy tuổi nữa. Cả hai đã học được cách đối diện với cảm xúc của mình. Học được cách nói ra những điều trước đây không dám nói. Và quan trọng nhất là học được cách giữ lấy người mình yêu.

Ngoài cặp đôi chính, điều khiến mình thích truyện còn nằm ở dàn nhân vật phụ. Những người bạn luôn xuất hiện trong những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.

Dù có hơi chút ngược ở cuối nhưng cái kết của truyện đủ đẹp để chữa lành tất cả.

Sau tất cả những gì đã trải qua, hai người cuối cùng vẫn tìm được nhau. Vẫn là cậu thiếu niên năm nào. Vẫn là người mình yêu nhất. Chỉ khác là lần này họ không còn để lạc mất nhau nữa.

Điều mình thích nhất ở Tan Học Đợi Tôi có lẽ là cảm giác chân thành mà truyện mang lại. Đó là lý do dù đã đọc khá nhiều truyện thanh xuân vườn trường, mình vẫn nghĩ Tan Học Đợi Tôi là một trong những tác phẩm đáng đọc nhất của Tương Tử Bối. Một câu chuyện vừa ngọt ngào lại có chút day dứt, vừa khiến người đọc bật cười lại cảm thấy thổn thức không thôi. Truyện nằm trong danh sách truyện đam mỹ hay đáng đọc của Henies. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé!

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted